Audio: Nói với chính mình – Bài 21: Từ Biết Mình Đến Cầu Nguyện

Đăng bởi ngày 2 Tháng Chín, 2017

Đây là bài được trích từ sách Nói Với Chính Mình

Tác giả: ĐGM Bùi Tuần

Xin mời tải bài nghe về tại đây

thay-doi-chinh-minh-675x353

TỪ BIẾT MÌNH ĐẾN CẦU NGUYỆN

“Trời cao hãy đổ sương xuống, và ngàn mây hãy mưa Đấng chuộc tôi…”

Tôi thầm nguyện lời đó khi tôi ngẩng nhìn lên trời.

Trên cao xa chỉ thấy mênh mông thăm thẳm sau những tầng mây. Nhưng tôi nguyện cầu không phải với trời, với mây, song là với đấng cai trị trời mây.

Tôi xin Người đổ sương xuống vì tôi biết tôi khô cạn. Tôi xin Người cứu độ tôi, vì tôi biết tôi quá nghèo nàn.

Thân phận tôi!

Tôi biết tôi thật sự không đúng như tôi thường cảm nghĩ về tôi.

Tôi biết tôi thật sự không đúng khi tôi vốn ước mơ cho tôi.

Tôi biết tôi thật sự không đúng như người ta tưởng về tôi.

Tôi biết tôi thật sự không đúng như sự mà tôi tưởng người ta nghĩ về tôi.

Tôi quá nhỏ bé và lệ thuộc. Tôi không tự mình mà có. Trong tôi có gì gọi được là hiểu biết, có gì gọi được là đao đức, có gì gọi được là tốt đẹp, đâu có phải do một mình tôi. Hầu hết tôi có học được nơi người khác và do người khác.

Cả đến đời sống vật chất, tôi cũng phải lệ thuộc. Từ không khí đến cơm và nước uống. Đến áo quần nhà cửa.

Tôi quả là một sự thiếu thốn trần trụi.

Trong sự thiếu thốn đó, tôi lại chất đống bao nhiêu thứ dại dột: Ý nghĩ dại dột, ước mơ dại dột, lời nói dại dột, việc làm dại dột. Và thứ dại dột tệ nhất là phạm tội.

Tôi đã phạm tội nhiều trong tư tưởng, lời nói, việc làm và những điều thiếu xót, và như thế mỗi ngày không biết bao nhiêu lần. Một chút lợi thú có thể làm tôi phạm tội. Cũng như một cơn gió, một miếng ăn, một tai nạn có thể làm tôi đau và làm tôi chết.

Tôi quả thật là yếu.

Thân phận tôi là thế và còn hơn thế. Nhưng tôi tin Chúa vẫn thương tôi. Người yêu tôi lắm. Người là tình thương. Người là hy vọng.

Càng hiểu thân phận mình, tôi càng thấy mình gần Chúa và mến Chúa hơn. Tôi không chút gì sợ sệt ngả lòng. Nhưng tôi vẫn vững tin nhìn Chúa và thành tín nguyện cầu:

“ Trời cao hãy đổ sương xuống, và ngàn mây hãy mưa Đấng chuộc tôi.’’

NOEL NGHÈO

hang_da giang_sinh_(32)

Noel những năm trước tôi đói hòa bình. Noel năm nay, tôi vẫn đói hòa bình, lại còn thêm đói ăn.

Cái đói nào cũng khổ.

Đã đói lại còn lo. Lo không biết làm sao để hết đói. Lo không chừng xung đột lại tái phát.

Đói nên lo, lo nên buồn.

Lo buồn này kéo lo buồn khác như những mắt xích của một dây chuyền dài, càng ngày càng xiết chặt cuộc sống vốn đã ốm gầy.

Đời đói nghèo như một ngõ cụt. Chẳng ai muốn vào đó. Ai lỡ vào rồi thì tìm đủ cách để thoát ra.

Thế mà, Chúa ơi! Sao Chúa lại sinh ra trong thân phận người nghèo? Đói nghèo cực khổ lắm. Chúa không biết sao! Vừa túng thiếu, vất vả, nhọc nhằn, vừa bị người ta khinh bỉ, thiệt thòi đủ thứ. Chúa chọn cảnh nghèo làm chi vậy? Nếu Chúa không phải là Chúa, thế nào người ta cũng chê là dại.

Nhưng dần dà con đã hiểu.

Chỉ có Chúa thánh thiện, khôn ngoan, và thương yêu vô cùng mới dám “dại’’ như thế.

Thực vậy, việc Chúa chọn phận nghèo chính là một nguồn an ủi lớn cho con.

Trước hết, với cuộc sống nghèo, Chúa đã tích cực chia sẻ cuộc đời túng thiếu của con. Chúa chia sẻ thực sự bằng cách Chúa sống với người nghèo, trong cảnh nghèo, như người nghèo và cho người nghèo.

Nhìn hang đá Noel, con thấy Chúa còn nghèo hơn con. Nhưng nhờ đó con cảm thấy Chúa gần con, như một người bạn, như một người thân.

Chẳng ai dám chia sẻ đời nghèo của con để sống gần con như thế. Có Chúa, con cảm thấy bớt cô đơn buồn tủi.

Ngoài ra, sự Chúa chọn phận nghèo, còn dạy cho con giá trị cao quý của đau khổ.

Chúa đã dùng đau khổ để cứu con và nhân loại. Con không thể lên trời bằng con đường khác. Hiện giờ đau khổ không thiếu. Chỉ cần con chịu đựng những đau khổ ấy với tâm tình mến Chúa và khát khao tìm Chúa, tức khắc đau khổ sẽ trở thành con đường đưa con đến hạnh phúc bất diệt.

Cũng nhờ đó con mới nhận ra rằng cảnh nghèo không thể kéo dài hơn cuộc sống trần gian. Nó chỉ tạm thời, rồi nó sẽ qua đi. Nếu nó có thể dùng vào việc mở cửa Thiên Đàng, thì nó không phải chỉ biết gây đau thương và bất hạnh.

Tất nhiên, con sẽ cố gắng xoay xở làm ăn để có đủ sống xứng đáng con người. Nhưng nếu cảnh nghèo cứ bám chặt lấy đời con, thì con phải lợi dụng nó, để biến nó thành một phương tiện làm giàu thiêng liêng.

Lạy Chúa Giêsu Hài Đồng, xin giúp con biết thánh hóa cảnh túng nghèo đau khổ. Công việc không dễ dàng. Nhưng với ơn Chúa, con tin sẽ thực hiện được. Ngay từ bây giờ, xin thương ban cho tâm hồn con tinh thần bình an và phó thác, để dù no dù đói, con luôn nhận thấy tình thương Chúa theo sát đời con.

TỪ VỰC SÂU

gift-eternal-life-what-is-sin

Mỗi chiều tôi âm thầm nói với Chúa “Từ vực sâu con kêu lên Chúa, Chúa ơi…” (Tv 50).

Tôi nói lời đó với tất cả tâm hồn tôi.

Tôi nhìn rõ vực sâu tôi đang ở, không phải thung lũng này. Không phải căn nhà này, không phải trần gian này.

Vực sâu là tội lỗi muôn vàn của tôi.

“Ngày mới sinh tôi đã mắc tội rồi,

Trong lòng mẹ, tôi đã là bất chính’’ (Tv 50)

Rồi từ bé tới giờ, tôi đã phạm không biết bao nhiêu là tội.

Tội nào cũng là một vực sâu.

Không tội nào không lăn xuống dốc.

Không tội nào không đào lỗ chôn tôi.

Tội đẩy tôi xa Chúa. Mà Chúa là mặt trời công chính, nên càng xa Chúa, tôi càng nhìn xuống tối tăm đen đặc.

Chúa là nguồn sống, nên càng xa Chúa, tôi càng cột mình vào kiếp sống nô lệ.

Tội làm nên xa vắng.

Tội làm nên cô đơn.

Vì tội cướp mất tình yêu. Vì tội để trong lòng tôi khoảng trống rợn rùng.

Khoảng trống của mặt mất mát, nên mới xót xa. Khoảng trống chờ đợi, nên mới cô đơn.

Khoảng trống này không phải là không có gì, nhưng là hiện diện cay đắng của một sự thiếu vắng tình yêu tha thiết.

Trong khoảng trống âm u này, tôi vẫn biết Chúa nhìn tôi. Nhưng tội lỗi tôi làm tôi không dám ngước nhìn lên Chúa. Hai bên khác xa nhau hơn trời cao với vực thẳm.

“Ai sẽ lên núi Chúa?

Ai sẽ đứng trên Thánh điện Ngài?

Là kẻ có bàn tay vô tội, có tâm hồn trong trắng.’’ (Tv 23)

Nhơ nhớp như tôi, sao có thể xứng đáng được cảm thấy mình hèn hạ. Tôi tự đặt mình vào một thái độ ẩn lánh trong vực thẳm linh hồn. Như ẩn trốn mà vẫn khóc than gọi Chúa.

Lòng tôi không ngừng khát vọng Chúa. Nhưng trong vực sâu, tôi như con chim bay hoài không tìm được chỗ thoát. Tứ bề ngăn chặn. Bay lên lại rơi xuống. Đã bị giam rồi, còn bay về đâu?

Chính trong tình trạng này, tôi lại nhìn thấy rõ sự yếu đuối của tôi. Tôi chẳng có sức gì. Tôi chẳng có công phúc gì. Sự yếu đuối của tôi là một vực sâu nối liền vực sâu tội lỗi.

Thánh Phaolô nói: “Tôi khoe mình vì sự yếu đuối của tôi, để quyền năng Chúa ngự trên tôi’’ (2 Cor 12, 9). Nhưng tôi thì khác. Tôi khó có khoe mình được như Thánh Phaolô. Ngài khoe mình yếu đuối chỉ vì khiêm tốn. Còn tôi không biết có đủ khiêm tốn thực sự để khoe mình yếu đuối hay không? Tôi có lý do để sợ, vì sự khiêm tốn của tôi cũng rất mực yếu đuối. Nhìn thấy thế, tôi lại càng rõ mình yếu hèn kém cỏi.

Vực sâu nào mà chẳng nguy hiểm, huống hồ vực sâu của tội lỗi và của sự yếu đuối. Những vực sâu này có thể nuốt tôi xuống hỏa ngục đời đời. Ngay một nguy hiểm đó cũng làm tôi khiếp sợ.

Nhưng không phải vì khiếp sợ mà tôi không phải nhìn vào vực sâu. Cũng không vì để tránh khiếp sợ mà tôi sẽ giấu mình rằng tôi không đứng trong vực sâu nào cả. Không chịu biết mình mới lại là một vực sâu còn nguy hiểm gấp bội.

Lạy Chúa, con nhận biết con đang ở dưới vực sâu thăm thẳm. Con không sao cứu được con. Cũng chẳng ai sẽ có thể giải thoát cho con. Con kêu vang Chúa, xin Chúa đói thương.

Tác giả Giám Mục GB. Bùi Tuần

tinmung.net