CON ĐƯỜNG TÔI ĐI

Đăng bởi ngày 21 Tháng Tư, 2017

Vừa nhận được tờ giấy báo nhập học đại học tôi chạy về nhà và báo tin cho mẹ

–   Tôi: Mẹ ơi con có cái này cho mẹ  xem này.

–  Mẹ xem xong cười và bảo: Cái thằng, thi  lại đại học sao không nói gì cho bố mẹ  biết.

Tôi bẽn  lẽn  đáp  lại: Con  sợ nói bốmẹ  biết bốmẹ lo lắng cho con.

Mẹ hỏi: Mà sao lại học trong  Sài Gòn? Sao không học ở Hà Nội  cho gần gia đình,  nghỉ học  về thăm  gia đình  cũng tiện. (nét mặt của mẹ  đã chuyển từ niềm vui sang lo  lắng khi  nhìn thấy  trường đại học trong Sài Gòn).

– Tôi trả lời mẹ: Con quyết định đi xa mẹ  ạ, con đi xa để thực hiện ước mơ xa mà con đang ấp  ủ,  bố mẹ ủng hộ cho con nhé.

images

Lựa chọn học lại đại học là một sự bất ngờ mà có lẽ mẹ và gia đình tôi không nghĩ đến  ở nơi tôi. Khi tôi còn nhỏ, mỗi khi đứng trước lựa chọn  quan  trọng,  phải  đương đầu  với những khó  khăn  thì điều đầu tiên tôi làm là đến hà thờ để xin Chúa giúp đỡ. Tôi đã được bà ngoại  dạy : “Con phải nhớ lời Chúa nói: ‘Bay hãy xin thì bay sẽ được’ Con muốn xin gì thì cứ đến với Chúa”.  Với tôi, trước mỗi khó khăn, trước mỗi chọn lựa tôi đều đến với Chúa để xin sự giúp đỡ nhưng  khi khỏe mạnh, lúc bình an, hạnh phúc thì tôi lại ít nhớ đến Người. Thường nhật, tôi cũng không để ý nhiều tới mối quan hệ giữa tôi với Chúa, đi nhà thờ cũng là theo gia đình, theo sự hướng dẫn của bà và bố mẹ. Trong thánh lễ, tôi rất hiếm khi để ý đến ý  nghĩa Lời Chúa, tôi chưa hiểu được tầm quan trọng của Thánh Thể, của Lời Chúa mà chỉ tập trung vào các nghi thức, để ý những thay đổi của nhà thờ trong thánh  lễ… Nhưng dù thế, Chúa vẫn luôn ban cho tôi biết bao ơn lành. Tại sao Chúa lại đối xử với tôi tốt vậy? Bởi đâu Chúa lại  giúp tôi vượt qua những  khó khăn? Thực ra, tôi chưa ý thức được những ơn lành của Chúa dành  cho tôi. Chưa có những lời cám ơn Chúa, chưa có sự ham muốn tìm hiểu Chúa trong thánh  lễ,… Những điều này làm tôi thấy mình khô khan và sống  buông  thả. Tôi cũng chưa dành  thời gian để nhìn lại bản  thân đã sống thế nào?  Bổn  phận của tôi là gì? Chúa cần gì ở nơi tôi? Tôi chỉ có xin mà chưa giúp được gì cho Chúa, hỏi  mà  tôi mong  muốn  được Ngài  giải  đáp. Sau  khi  phẫu  thuật kết quả thành công và đúng  như mà tôi đã xin với Ngài ,tôi đã được Ngài chở che và giúp đỡ. Vào  những  ngày  mùa  đông  cuối  năm,  tôi  có  một cuộc phẫu  thuật  mắt và đây cũng  là lần thứ  ba  tôi được phẫu  thuật  mắt vì một căn bệnh  mắt di truyền.  Tôi chạy đến  bên  Chúa,  xin Ngài cho  được ơn  bình  an,  sức khỏe tốt,  được khỏi  bệnh  và khác  hẳn  với những  lần  trước  tôi xin thêm Chúa  cho con được biết Ngài đang muốn  điều gì ở bản  thân  tôi? Sao tôi lại mang trong mình bệnh tật thế này? Thực sự đó là những câu hỏi mà tôi mong muốn được Ngài giải  đáp.  Sau khi được phẫu  thuật,  kết quả rất thành công  và đúng như mà tôi đã xin với Ngài, tôi đã được Ngài chở che và giúp đỡ.

Sau  ca  phẫu  thuật  thành  công,  tôi được bác sĩ yêu cầu ở bệnh  viện  hai  tuần để  theo dõi tình hình, đó là khoảng thời gian đặc biệt  nhất của  tôi.  Tôi  đã  dành khoảng thời gian đó cho  việc chăm  sóc bản  thân  và lắng nghe  ý Chúa.  Tôi đã  suy nghĩ  về bản  thân  và những ơn lành Chúa  ban cho tôi. Có lẽ đây cũng là khoảng thời gian mà tôi biết nói chuyện  với Chúa.  Điều hạnh phúc nhất  mà tôi nhận được đó chính là được biết ý Chúa dành cho tôi là “tình yêu của Thiên Chúa”.  Tôi thật  hạnh  phúc khi được làm con  Chúa,  dù cho  tôi có lỗi lầm,  dù cho  có lúc tôi từ chối Ngài nhưng với Ngài thì tất  cả những điều đó  được đưa về tình yêu để dành cho tôi. Ngài là “người Cha  nhân hậu”  không   chấp tội  lỗi  của  tôi  mà  còn  hết  lòng  yêu thương  và giúp đỡ tôi. Hai từ “cám ơn” đối với tôi lúc này không  đủ để nói lên lòng biết ơn của tôi với Chúa.  Trong thời gian này,  Ngài cũng  cho  tôi có được suy nghĩ về lựa chọn  trong  tương  lai, sau  khi tốt nghiệp  kiếm  một công việc ổn định rồi lập  gia đình hay đi tu, đi tu để dâng  cho Chúa thân xác yếu hèn này, để cám ơn Chúa  về những ơn lành mà Ngài đã ban  cho  và giúp mọi người biết đến  tình yêu của Ngài. Những lựa chọn  này vẫn cứ ẩn ẩn, hiện hiện trong đầu tôi cho  đến  những  ngày cuối cùng ở bệnh viện tôi đã được Giê-su mời gọi, mời tôi vác thâp  giá của mình đi theo con đường Giê-su đã đi cách đây hơn hai ngàn năm. Trong tôi đã xuất hiện một ham muốn là mong tất cả mọi người trên thế gian này biết đến Giê-su – “ngân hàng tình yêu”, chỉ cho đi mà không mong đáp đền. Làm sao để tôi được biết Giê-su nhiều hơn? Làm sao để có thể giúp mọi người biết Chúa và lòng thương xót của Ngài? Tôi đã được đánh động bởi hai điều này và dẫn tới quyết định ôn thi lại đại học, có nhiều kiến thức sẽ giúp tôi hiểu Chúa hơn, phần nào biết được ý nghĩa việc Ngài đã  và đang  làm  với con  người  trên  thế gian  này và đó còn  là hành trang cho tôi khi giúp mọi người biết Chúa.

Khi bày tỏ mong  muốn được đi tu tôi đã nhận được sự phản đối vềphía gia đình, phía bạn bè. Mọi người đưa ra những  lý do  để tôi suy nghĩ  lại quyết định này, nào là “đi tu khó lắm,  ở nhà  lấy  vợ cho  khỏe”,  “mày yếu vậy có đi được không?”,  “mày  nhìn họ đi không được rồi về lấy vợ kìa, khổ lắm”…  Nhưng ở nơi tôi, tôi vẫn lắng nghe lời mời  gọi của  Chúa, ham muốn được mang tin mừng của Chúa đến những  ai chưa  biết đến  Ngài,  ham muốn được trở thành đầy tớ của Ngài. Lựạ chọn học lại có lẽ  là một trong những lựa chọn đầu tiên của tôi trong nhiều lựa chọn khác nữa trên con đường mang tên Giê-su. Lựa chọn đi trên con đường này bước đầu đã giúp tôi được bình an và cảm nghiệm sự an ủi nơi Chúa. Con  đường  về nhà Cha còn dài  lắm, tôi biết rằng con đường đó còn nhiều thử thách và lựa chọn còn khó khăn và gian nan hơn thế này nữa nhưng với niềm tin rằng mình sẽ không  phải  đi một mình, không phải ở một mình,  bên cạnh tôi còn có người bạn Giê-su.

Lựa chọn bước theo Giê-su của tôi đã  được hình thành, nhưng nơi bản thân tôi còn nhiều yếu đuối và những gánh nặng nề.  Đi con đường Giê-su tôi sẽ phải từ bỏ gia đình, đòi hỏi ở tôi một tinh thần hy sinh, sự kiên trì để vượt thắng  những  gian nan vất vả nhưng điều đó có đáng là gì so với những nỗi đau mà Giê-su đã phải chịu trên  thập  giá vì tôi, bỏ gia đình  thế gian để đến với gia nghiệp trên  trời,  hy sinh nào  bằng  Giê-su rửa chân  cho anh  em, kiên trì nào bằng Giê-su lắng nghe ý Chúa trước mỗi lần  ra quyết định.  Quả  thật, con đường đó chẳng lớn lao, vinh quang mà con đường đó hẹp lắm, con đường nhỏ và nhiều chông gai lắm, thế nhưng  đó là con đường tôi đã chọn để đi theo Giê-su.

Giờ đây, Giê-su còn mời gọi tôi đến với Nhà Ứng Sinh,  đến với  môi trường  mới và tôi sẽ phải có thêm những lựa chọn, chọn được sống với anh em, chọn được đi ngược lại với xã hội, chọn được những  hy sinh nhỏ bé, chọn đón nhận Thánh Thể mỗi  ngày,… “Hãy  yêu đi rồi làm gì thì làm”  – Thánh  Augustino.  Chọn lựa con đường hẹp chẳng  có nhiều  người đi nhưng ở nơi cuối con đường ấy có những hoa trái của tình yêu, có lời an ủi của người anh mang tên Giê-su:  “Thầy ở cùng anh em cho đến tận thế” (Mt 28,20b).

Đom Đóm