GIA ĐÌNH NHỎ, HẠNH PHÚC TO

Đăng bởi ngày 18 Tháng Ba, 2017

Những-câu-nói-hay-về-cuộc-sống-hôn-nhân-cuộc-sống-hôn-nhân-gia-đình-5Trong năm Giáo Hội dành riêng cho việc chuẩn bị cho các bạn trẻ bước vào đời sống hôn nhân, cũng là đề tài chính cho các kỳ tĩnh tâm Mùa Chay tại các giáo xứ. Chính điều này đã mang đến cho tôi nhiều cảm nghiệm, nhất là nhận ra giá trị thật sự của gia đình, là nơi mà tôi được sinh ra, lớn lên và đến ngày hôm nay bước đi đến một chân trời mới để thực hiện ước mơ của mình.

Nhìn lại, tôi mới nhận ra tất cả những gì mình đang được thừa hưởng là xuất phát từ gia đình Ở đây người ta học về sự nhẫn nại và niềm vui làm việc, về tình huynh đệ, sự quảng đại tha thứ (ngay cả tha thứ hết lần này đến lần khác), và trên hết là học thờ phượng Thiên Chúa trong cầu nguyện và hiến dâng chính mình” (Tông Huấn Niềm Vui Thương, Chương Ba, Câu 86). Chính bản thân tôi là kết quả từ tình yêu của ba mẹ, nhờ sự kết hợp yêu thương và sự chúc phúc của Thiên Chúa, tôi có cơ hội được sinh ra trong cuộc sống này, được mở to đôi mắt để nhìn thấy một cuộc sống biết bao điều tươi đẹp mà Thiên Chúa đã ban tặng. Nơi mái ấm gia đình, đã cho tôi những bài học chập chững bước đi, tiếng nói ê a đầu đời: “ba, má, bà….con cá”, là nơi gieo mầm tuổi thơ, để tôi được học những bài học đầu tiên “con ra đường phải biết chào hỏi người khác, về nhà phải chào hỏi ông bà cha mẹ”“con phải biết sống tốt, đừng làm điều gì xấu để phụ lòng ba mẹ nghe con!”, hay các ngài cũng dạy cho tôi lời kinh Lạy Cha, Kính Mừng, Sáng Danh trong những giờ kinh gia đình mỗi tối nữa. Vâng! Tình thương nơi mái ấm gia đình thật nhỏ bé, nhưng thật quan trọng biết bao để chuẩn bị cho sự trưởng thành của tôi.

Dần lớn lên, tôi cùng đến trường như lũ bạn, ba mẹ lo lắng cho tôi từng bữa cơm, từng quyển sách giáo khoa và cả những quyển tập trắng tinh nữa. Cùng với bộ quần áo mới thơm tho đến trường, nhưng trở về lấm lem bụi bẩn vì chơi đùa với lũ bạn ngoài sân trường. Cũng có lúc vui chơi quá đà mà rách bươm cả chiếc áo, mẹ phải ngồi vá lại cho tôi từng lằn chỉ, ba thì khó tính hơn, rầy la tôi nhiều lắm, nên có hôm sau đi học về lại bẽn lẽn nói với mẹ “mẹ ơi! chiếc quần con lại rách ở đầu gối rồi”, mẹ chỉ cười và xoa đầu tôi “cái thằng, nghịch gì mà lắm thế”, và mẹ lại cặm cụi giấu ba vá lại chiếc quần bị rách của tôi. Nếu nhà trường là nơi tôi để tiếp thu những kiến thức cho cuộc sống, thì gia đình vẫn luôn dạy tôi những bài học làm người, trưởng thành và dần giúp tôi định hình nhân cách của chính mình.

tải xuống (1)Bước qua tuổi mới lớn, tình tình tôi bắt đầu thay đổi nhiều, biết đua đòi theo lũ bạn. Thấy bạn có xe máy mới trong khi mình vẫn đạp chiếc xe cọc cạch đến trường, bạn có điện thoại mới mình thì chẳng có gì, bạn thì có sách vở mới còn tôi thì sách vở là những quyển sách cũ mà ba mẹ xin lại của các anh chị học khóa trước, có quyển đã cũ rích và chi chít những chữ viết. Chẳng hiểu sao lúc đó tôi hay hằn học và khó chịu vì chính những điều ấy, rồi cũng có lúc đòi đi chơi nhà bạn này, bạn kia, và cả chỗ này chỗ nọ, nhưng ba mẹ vẫn luôn hiểu tôi, bởi cái tuổi “đua đòi” là thế, nên có những lúc mẹ ngồi nói chuyện với tôi, chia sẻ thật nhiều điều để động viên tôi cố lên trong cuộc sống: “Nhà mình thì không giàu có con à! Nhưng con gắng học, ba mẹ vẫn lo được cho con, có thể không đầy đủ như bạn bè, nhưng đảm bảo để con được tới trường như các bạn. Con cố gắng đừng phụ lòng cha mẹ nghe con!”. Vẫn nhớ như in cái ngày tôi bước vào kỳ thi tốt nghiệp, tôi thức trắng đêm thì mẹ cũng thức trắng đêm, lo cho con từng miếng ắn, dặn con ngủ sớm lấy sức để mai đi học vậy mà cái tuổi “coi trời bằng vung” lại có thái độ hằn học với ba mẹ, “Con biết rồi, mẹ đừng nói nữa!”. Tôi chẳng biết vì sao ba mẹ lại có thể chịu đựng, bỏ qua cho tôi dễ dàng như thế, có lúc chỉ thấy mẹ cười, hay buồn một mình như mang nỗi niềm gì đó, rồi cũng tâm sự với tôi, giúp tôi nhận ra những điều phải trái, nên và không nên làm, có lần nghe mẹ thủ thỉ với ba: “Nó lớn rồi ông à! Nó sắp xa mình rồi đó”, nghe được điều đó, tôi đã bật khóc. Cám ơn ba mẹ thật nhiều vì đã vun đắp cho con niềm tin trong cuộc sống, bỏ qua những lỗi lầm thiếu sót của tuổi thơ còn dại dột, hay những bồng bột của tuổi mới lớn. Nhờ tình thương ấy, để tôi định hình chính con người mình được như ngày hôm nay.

Tạm biệt quê hương, bước vào cánh cổng đại học, cũng lắm lúc tôi nhớ về gia đình, nhưng chỉ chừng một thời gian thì nỗi nhớ ấy vơi dần. Ban đầu gọi về gia đình mỗi ngày, nhưng dần rồi hai, ba ngày; rồi một tuần; một tháng và lâu lâu thì gọi một lần. Nhưng ba mẹ vẫn là hậu phương vững mạnh để tiếp sức cho tôi. Nhớ mỗi kỳ đóng học phí, ba mẹ lại chật vật lo lắng để tôi có được tiền đóng kịp thời, mỗi lần tôi gọi điện mẹ đều cười, và bảo: “Mẹ gom đủ tiền rồi, mẹ sẽ gửi cho con đúng hạn đóng tiền”, nhưng tôi biết đằng sau nụ cười ấy là cả một sự cố gắng, hy sinh và bao nhiêu công sức mà ba mẹ đổ ra vì tôi, những lần gọi về ba mẹ đều động viên và khuyên  tôi cố gắng học tập, đừng lo đến việc tài chính mà hãy học xong trước đã. Và mỗi khi gặp những áp lực trong việc học, mệt mỏi căng thẳng, tôi vui thật nhiều khi nghe những lời động viên của ba mẹ dành cho tôi. Chính vì nguồn động lực ấy, tôi cố gắng mỗi ngày nhiều hơn để đạt kết quả khá trong việc học, để không nợ môn, rớt môn và cuối cùng ra trường với tấm bằng khá. Ngày tôi tốt nghiệp, là niềm vui cho bản thân thôi, cũng là niềm hãnh diện của ba mẹ. Nhưng trên hết, tôi vẫn nhớ đến gia đình đã là nguồn động lực để tôi đạt được thành quả như ngày hôm nay. Cám ơn ba mẹ thật nhiều!

tải xuống (2)Kết thúc đại học, tôi không bước đi trên con đường như bao người vẫn chọn, bước vào nhà ứng sinh, tôi nhận được biết bao lời khuyến khích của ba mẹ, tôi lại thấy niềm vui và sự ủng hộ của ba mẹ dành cho tôi trên những quyết định của mình, thật sự tôi không hề thấy cô đơn khi có được hậu phương vững chắc là chính gia đình mình. Có những lúc, tôi cảm thấy mình thật vô ích bởi lẽ cái tuổi của mình có thể tìm ra nguồn tài chính để giúp đỡ gia đình như bao đứa bạn, nhưng ba mẹ đã động viên tôi hết mình, phải đi cho trót con đường mà tôi đã chọn, đó mới là niêm vui thật sự của ba mẹ. Và cũng có những lúc gặp khó khăn, thử thách, gia đình cũng lại chính là nơi thêm sức mạnh cho tôi, để tôi lấy lại sức mạnh bước qua thách thức, khó khăn trước mắt. Cảm ơn ba mẹ thật nhiều vì vẫn yêu thương con và nâng bước con trên hành trình mà con bước đi.

Gia đình là nơi ươm mầm cho tôi những ước mơ, là nơi chan chứa tình yêu thương, nhưng cũng lắm lúc đầy những chông gai, thách thức. Ba mẹ vẫn là mẫu gương để tôi chân nhận giá trị đích thực của gia đình, luôn yêu thương nhau và một lòng hy sinh cho con, động viên con cái luôn tiến lên trong cuộc sống. Dù chỉ là một gia đình nhỏ bé, nhưng nơi đây lại nuôi dưỡng những ước vọng, hoài bão lớn lao, và làm nảy mầm tương lai cho xã hội và giáo hội. Nguyện xin Thiên Chúa luôn chúc lành cho tình yêu của ba mẹ, và ban cho các ngài ơn sức khỏe, để các ngài mãi là nguồn động lực nâng bước tôi tiến lên trong cuộc sống.

Little Stream

Leave a Reply

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *