CHÚT GÌ CHO EM

Đăng bởi ngày 16 Tháng Hai, 2017

 

anh-va-em-roi-se-binh-yenAnh đã bước đi trong một buổi chiều như thế, hanh hao và đầy nắng, còn em lẳng lặng bước đến một khoảng trời không anh. Không ai tin được rằng mối tình bốn năm của anh và em sao lại kết thúc chóng vánh như vậy, rằng anh có vô tình quá không khi để lại mình em bơ vơ với những đêm dài của nỗi nhớ. Họ không thể hiểu, vì trong mối tình này, chỉ anh và em mới có thể hiểu.

Nhiều người gọi ngày anh và em buộc phải quay lưng bỏ lại những kỉ niệm đang thành hình phía sau mình là “chia tay” nhưng anh thực sự không thích từ đó, hai tiếng êm ái đến vô tình, nghe thật rưng rức thương đau vì chia tay là chấm dứt, là hết. Làm sao anh có thể quên ngay được nụ cười và ánh mắt của em nơi khoảng sân trường ngập nắng, rồi những khoảnh khắc hai đứa trú mưa và cùng cười rúc rích, hay lúc hai đứa đan miết tay vào nhau bên ly cà phê ấm nóng, lặng lẽ ngắm những hạt mưa thấm nhẹ bên cửa sổ quán quen. Anh biết rằng đó là những ký ức bất khả vãn hồi, và quả thật, sâu thẳm trong lòng anh nó vẫn ràn rạt sống động và vẹn nguyên tươi mới. Đôi khi anh không thể tự thoát ra cái ủy khúc chi li của lòng mình, tự mình đeo mang những hoài cảm xám lạnh tro tàn để rồi lòng cứ bải hoải và đau đến xót. Anh cứ quẩn quanh mãi trong góc lòng bưng kín của mình mà không tìm được lối ra cho dù đời sống cộng đoàn có vui tươi và hào hứng đến mấy. Anh thấy mình như chừng đã tuyệt vọng.

Cho đến một ngày, khi vị linh hướng mời gọi anh bước ra khỏi góc lòng chật hẹp của mình để đối diện và sắp xếp cuộc đời cho gọn gàng, ngăn nắp hơn, anh mới nhận ra rằng anh nên để anh và em tự do đăng trình ở những nẻo đường khác nhau. Không nên cưỡng cầu

với thứ hạnh phúc không thuộc về hai đứa, tốt hơn chúng ta hãy để mình ngăn nắp chia tay nhau. Tuy nhiên, từ nhận thức đến việc làm là một khoảng cách quá đỗi xa rộng và khó khăn. Có những ngày anh đã chìm ngập trong nguyện cầu để xin Chúa đi bên anh, nâng đỡ con người vô vàn bất xứng của anh, vì chỉ có Người mới hiểu được cảnh trạng  của anh, hiểu được lằn ranh bấp bênh trong lòng anh giữa hai nẻo đường ơn gọi. Anh tin con đường anh đang đi là trong thiên ý nhiệm mầu của Người và anh tin rằng em đăng trình ở một nẻo đường không anh cũng không ngoài thiên ý ấy. Dẫu đằng sau điều anh tin vẫn còn chút dư vị đắng đót nhưng đó cũng là cách Người uốn nắn con người anh và em. Khó khăn ấy chỉ là bước đầu trong hành trình vạn dặm xa khơi của anh, và anh biết mình cần Người và lời cầu nguyện của em đến thế nào.

Anh tin kinh nghiệm vượt qua nỗi đau quá lớn này sẽ thêm sức mạnh cho anh vượt lên trên con người của mình và những thách đố của thế trần để dám sống và làm chứng cho Giê-su – tình yêu đẹp đến tận vô cùng, tình yêu đích thực của anh và em. Anh cũng tin rằng một ngày nào đó em sẽ thấu hiểu lời mời gọi yêu thương mà Chúa dành cho anh, vì đối với anh, những chặng đường mà chúng ta đã bước đi bên nhau không nằm ngoài ý định nhiệm mầu của Tình Yêu Tuyệt Đối.

Chu Ân

Leave a Reply

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *