Nó Với Người Tiều Phu

Đăng bởi ngày 23 Tháng Mười Một, 2016

Không khí đã tĩnh lặng, những tia nắng của ban mai đã đưa nhau đi ngủ, nhường lại sân khấu biểu diễn “lễ hội ánh sáng” cho những vì sao đang lò mò thức dậy chuẩn bị cho show diễn của mình. Ban ngày những tia nắng làm việc trong cái bận rộn, ồn ào và náo nhiệt của bầu khí đầy bụi bặm. Ban đêm những vì sao lại làm việc trong khung tranh màu đen với bầu khí trong lành, yên lặng chỉ trừ một vài nơi những chú ếch đang lao nhau tìm kiếm một nữa cho chính mình. Trong khi mọi người đã chuẩn bị an giấc sau một ngày dài, còn có đó một người nữa vẫn đang âm thầm làm việc, những công việc thường ngày những lại không có tên, đó là Anh Tiều Phu…

1111Có lẽ ai cũng biết tại sao nó lại gọi anh ấy là Anh tiều phu, người gắn công việc của mình với những cành cây, những đồng củi và còn có những đốm lửa. Tối nay, đốm lửa lại bay phấp phới trong một thành phố không khói bụi, lại cái nơi quen thuộc trong khung giờ 9h30 – 10h00, nó ngồi đó để nhìn lại một ngày sống (hồi tâm) với bao nhiêu ơn lành, những cảnh vật đẹp, những hình ảnh ở đâu đâu mà dường như nó quên đi hình ảnh đẹp sờ sờ trước mắt nó. Anh tiều phu đang tỏa sáng với công việc của chính mình, anh đang đứng gần đống lửa mà không hề sợ lửa sợ nóng, hay thật…! Cách đó 20m nó nhìn chằm chằm vào anh như muốn nói với anh “cảm ơn anh…!”

“Cảm ơn anh vì những buổi sáng lo lắng…!” anh không chỉ lo lắng cho riêng mình mà còn cho cộng đoàn qua việc làm vệ sinh, quét khỏi cái sân những chiếc lá đã sống hết một đời rơi xuống đầy sân, nhưng anh ác quá…! anh không cho những con muỗi có cơ hội sinh sản và sinh sống… “Cảm ơn anh vì những buổi trưa không ngủ..!” anh dành thời gian cho cộng đoàn bằng việc chặt những cành cây đang vươn mình lòng thòng xuống con đường, để rồi sau đó một cảnh quan, một con đường lại được làm mới như cái cảnh đường xá sau những ngày lũ. “Cảm ơn anh vì những buổi chiều mệt mỏi…!” anh vội vàng chặt đi những cây dài, những khúc nào lớn anh chặt nhỏ để dọn đường cho xe đi ra đi vào. “Cảm ơn anh vì những buổi tối thức khuya…!” lại lủi thủi một mình đi đốt những đống lá, những cành cây khô mà không cần sự giúp đỡ của người khác. Nhìn vào anh, nó thấy mình chưa được một phần của anh…

“Cảm ơn anh đã dạy cho nó bài học quảng đại, hy sinh và phục vụ!” cho dù người khác có gọi anh là ai đi chăng nữa, thì đối với nó anh là một Người tiều phu tuyệt vời vì đã mang Giê-su đến. Cảm ơn anh lần cuối chỉ vì đơn giản là anh đã hiện diện nơi đây…

NVT

Leave a Reply

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *